HCM có lần than vãn với chúng tôi: “Đào tạo nghề y giờ không khác gì đào tạo nghề sửa máy tính, ống nước, đồng hồ
Bác sĩ Sinh viên ngành điều dưỡng đang đi thực tế ở một bệnh viện.
Ảnh: VNN 1. Một sinh viên y học hệ chuyên tu từng tâm sự: “Nhiều người cứ khắt khe hệ chuyên tu, nhưng thực tại nhiều người trong chúng tôi rất nạm học tập.
Cạnh phòng này là phòng thực hành hóa phân tích, kiểm nghiệm, bào chế, hóa dược, cũng không khá hơn: ngoài vài chiếc tủ đựng hóa chất trên tường, trên bàn học chỉ là chục chiếc kính hiển vi. Nhận về phải đào tạo bổ sung rất mất công, có khi đào tạo 6 – 7 tháng mà vẫn không làm được.
HCM, dù tồn tại đại học Y dược với bề dày giảng dạy hơn nửa thế kỷ, nhưng nhiều thầy thuốc của tỉnh thành khi làm nghiên cứu sinh không chọn trường này mà lặn lội ra tận Hà Nội, tốn tiền nong và công sức hơn, nhưng một vài cơ sở đào tạo dễ dãi ở đây lại giúp họ nhanh chóng thành tấn sĩ.
Thật hiểm, không biết có bao lăm ca tai biến đã xảy ra do kiểu đào tạo “tay ngang” như thế này? 3. Tại TP. Lẽ ra không phải bây giờ, mà cần phải báo động về chuyện đào tạo nhân lực ngành y từ lâu.
Bác sĩ Lê Hoàng Sơn, giám đốc bệnh viện Y học cựu truyền TP. HCM, từng phát biểu: “Sinh viên ra trường ngày nay chất lượng khá thấp. Nhưng nói đến đào tạo nhân lực ngành y mà chỉ đề cập đến trường tư nhân thì cũng chưa sòng phẳng. Người ta thấy đào tạo ngành y “có ăn”, nên ai cũng lao vào đào tạo, chẳng cần biết y học là một ngành nghề đặc biệt”.
Ở nước ta không như thế, cứ học và làm trên người, học viên học xong thành “thợ” chứ không thể thành “thầy”. Nhưng nghịch lý thay, dù hiện giờ các trường nhận vào và cho ra ào ạt một lượng lớn nhân lực ngành y, lực lượng nhân viên y tế ở nhiều bệnh viện lớn vẫn thiếu. Nhận định này có cơ sở. Vậy người ta nhận đào tạo chúng tôi để làm gì?” Tư duy thiển cận và ích lợi riêng tây đã chi phối chính sách, gây hoang toàng bao nguồn lực của tầng lớp.
Thiếu nhân lực ngành y là có thật, và bổ sung bằng gia tăng đào tạo là hợp lý. Có dịp ghé thăm một trường trung cấp y dược tư nhân ở TP. Vậy mà trường này hàng năm vẫn cho ra trường hàng trăm y sĩ, điều dưỡng và dược sĩ trung cấp! Theo thống kê, đến cuối năm qua cả nước ta có 26 cơ sở đào tạo nhân lực y tế trình độ đại học, 74 trường cao đẳng và 44 trường trung cấp và dạy nghề.
HCM, chúng tôi ngỡ ngàng khi chứng kiến cái gọi là phòng thực tập của trường chỉ rộng độ 16m2 với hai bộ hình nộm cơ thể người và dăm bức tranh trên tường tả đường đi hệ thống mạch máu, tâm thần.
Rồi ngay cả sinh viên của cùng một trường, nhưng sự phân biệt hệ đào tạo cũng dẫn đến chất lượng học tập khác nhau. Nhưng vì sao ngay từ đầu những ngành chức năng không lường trước được mọi việc, cùng ngồi lại để tìm giải pháp để hạn chế bất cập? Tư duy thiển cận và ích lợi riêng tây đã chi phối chính sách, gây hoang toàng bao nguồn lực của tầng lớp.
Một bác sĩ tim mạch can thiệp của Đức cho biết, ở nước ngoài, để học tim mạch can thiệp, người học phải là thầy thuốc nội tim mạch, đầu tiên học trên mô hình, rồi làm trên súc vật, sau đó mới dần dà làm trên người.
Bệnh viện dự đào tạo sinh viên cho các trường tư nhân, nhưng thú thực chúng tôi không dám tuyển dụng”. Hàng loạt ca tai biến y học, khiến bệnh nhân tàn phế và tử vong khi vào bệnh viện, được giới truyền thông nêu lên thời gian qua có mối can dự nào với việc đào tạo nhân công y khoa dễ dãi hay không? Bình Yên.
Tuy nhiên, muốn học mà có được đâu. - "Phổ cập" y khoa - Chạy theo chỉ tiêu.
Đi tập sự bệnh viện, có giảng viên nói thẳng: “Tôi không dạy sinh viên chuyên tu, mời các anh chị đi chỗ khác học”. 2. Nhưng cái giá phải trả đâu chỉ như thế. Nếu quan sát kỹ, một số lĩnh vực đào tạo y khoa ở nước ta cũng xa lạ với thế giới. Dư luận đã nhiều lần đề cập đến tình trạng xuống cấp đào tạo trong các trường công lập khi sinh viên đi tập sự như “cưỡi ngựa xem hoa” vì thiếu thầy dạy.
Thật lạ khi một ngành nghề can hệ đến việc chăm nom sức khỏe con người lại không được kiểm soát và thẩm định chặt, sau một thời kì dài thả lỏng, giờ đây người ta mới báo động và tính đến việc siết chặt.
Một bác sĩ chủ nhiệm bộ môn của một trường đại học y khoa ở TP. Và kể cả khi có thầy cũng không còn mấy người còn máu nóng giảng dạy vì cuộc sống khó khăn, đồng lương hạn hẹp khiến giảng sư phải bươn chải làm thêm để kiếm sống.
Nhưng cái giá phải trả đâu chỉ như thế. Điển hình là tim mạch can thiệp, lĩnh vực rất phát triển hiện thời, nhưng từ thầy đến trò đều không theo bài bản nào. Sinh viên ra trường cầm mảnh bằng tốt nghiệp như nhau đi xin việc, nhưng nhiều nơi lắc đầu không nhận, làm mất bao công sức học hành.
Hàng loạt ca tai biến y khoa, khiến bệnh nhân tàn phế và tử vong… Chất lượng đào tạo sinh viên y học có vấn đề, nhưng chất lượng đào tạo sau đại học cũng không hơn bao nhiêu. Trước đây, chỉ có trường công lập mới được đào tạo, nhưng từ khi có chủ trương từng lớp hóa giáo dục, nhiều trường tư nhân cũng tham gia, kết quả là chuẩn nhận vào mỗi nơi mỗi khác, chương trình giảng dạy không ai kiểm định, chất lượng đầu ra khó đoán.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét