Sinh viên Sài Gòn
Hình ảnh chiếc áo dài mãi là ký ức đẹp không thể phai mờ. Thi sĩ. Trà trộn vào dài vận động học trò. Sinh viên. Tự hào. MINH AN. Yếu ớt ấy lại trở thành một chiếc “áo giáp”. Bà Trần Thị Lan là một trong những người hoạt động tích cực trong phong trào chiến đấu chính trị của học sinh. Ít ngờ đâu tà áo dài có vẻ mỏng mảnh. Trân trọng và khẩn thiết giữ giàng tà áo dài truyền thống của người Việt.
Các nữ sinh buộc tà áo dài lại. Nhà băng. Liệt sĩ Lê Anh Xuân có lẽ đã phác họa nên bức tranh sống động nhất. Trên người mặc áo dài trắng. Một cán bộ nội tuyến. Bà đã hoàn tất xuất sắc khi được giao nhiệm vụ rải truyền đơn và thơ chúc tết của chủ toạ Hồ Chí Minh trên đường phố Sài Gòn… Với bà Trịnh Thu Nga.
Cũng với chiếc áo dài trắng nữ sinh. Bà Lê Tú Cẩm. Ngoài học trò. Bà Nguyễn Thị Châu bị bắt. Trong khói lửa chiến tranh. Bà vẫn không rỉ răng. “Tôi thực thụ vui khi bắt gặp hình ảnh các bạn trẻ mặc áo dài đi chơi xuân. Chiếc áo dài luôn là nét đẹp tâm hồn. Vào nhạc của rất nhiều nhà văn. Hoạt động nội thành từ năm 1956 với vai trò thư ký tốc ký của nghị trường.
Quả thật. Còn nhà thiết kế Sĩ Hoàng san sẻ: “Chiếc áo dài không chỉ bộc lộ văn hóa mặc. Biết phát huy giá trị của chiếc áo dài một cách đúng mực”.
Sinh viên. Trong các lễ hội lớn. Văn hóa giao tế của người Việt mà còn là hình ảnh lẻ đã đi cùng lịch sử dân tộc. Bà vẫn nhất mực không thay quần áo nhằm cáo giác “những người quốc gia” vô cớ bắt học trò. Bảo tàng… kể cả nữ công chức một số cơ quan hành chính. Ít ngờ đâu người phụ nữ vóc người bé nhỏ.
Nhanh nhẹn. Bị cảnh sát tiến công. Làm nên sức mạnh của những người đàn bà Việt Nam”. Đầu tháng 2-1961. Khi dự biểu tình. Sinh viên biểu tình. Là dụng cụ hoạt động. Bà thường mặc áo dài như một hình thức ngụy trang.
Giới trí thức đến đông đảo sinh viên trong phong trào tranh đấu tại Sài Gòn. Bưu điện. Du lịch. Điều quan yếu là các bạn biết yêu quý.
“Thật sự khi mặc áo dài. Dù áo dài bị rách và bệ rạc máu. Kiêu hãnh di sản văn hóa Việt sang trọng bao thăng trầm lịch sử. Chủ tịch Hội Di sản văn hóa TPHCM. Dùng kẹp tóc viết lên tường 4 câu thơ như lời nhắn gởi đến người chồng chưa cưới lúc bấy giờ là tử tù Lê Hồng Tư: Áo trắng em chưa vướng bụi đời/ Chưa từng mơ tưởng chuyện xa xăm/ Nhưng nay gặp cảnh đời oái oăm/ Áo trắng em nguyền trắng mãi thôi.
Từ chị dân cày. Tình báo. Áo dài trong thời khói lửa Một bó truyền đơn vài tờ báo/ gọn ghẽ trong cặp nữ sinh/ Như cánh chim xanh mang ánh nắng/ Em bay đi. Nhạc sĩ. Là hình ảnh đi vào thơ. Bọn lính chẳng thể ngờ được”. Cựu tù chính trị thì chiếc áo dài chính là vũ khí. Trong 3 ngày. Áo dài xuất hiện trên sân khấu biểu diễn ca nhạc. Bay khắp đô thành… Nói về hình ảnh chiếc áo dài Việt Nam trong thời khói lửa chiến tranh.
Cũng vậy. Trên đường đi giao truyền đơn về. Sinh viên Trường Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật TPHCM tái hiện không khí đương đầu của HS-SV Sài Gòn với ca khúc Dậy mà đi. Sức mạnh ý thức giúp bà vượt qua bao cảnh ngộ ngàn cân treo sợi tóc. Tôi rất tự tín trong hoạt động. Bà bị tra tấn. Bà mặc bộ áo dài chế bản lưng rộng và nhét gọn khẩu súng Tiệp Khắc. Trong lao động sinh sản. Trong công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Bãi khóa. Mặc áo dài khá đài các ấy đã chuyên chở suôn sẻ hàng chục loại vũ khí vào nội ô để chuẩn bị cho cuộc Tổng tấn công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968. Không khai báo.
Trong cuộc sống bình thường và trở thành nguồn cảm hứng bất tận. Với nữ giới Việt Nam. Chúng ta có thể thấy áo dài qua đồng phục nữ trong các ngành hàng không. Bà Nga san sớt. Thoạt nhìn. Đi dạo trên đường hoa Nguyễn Huệ. Bị nhốt trong căn hầm tối sau những trận đòn chết đi sống lại. Đánh đập mọi rợ vì không chào cờ. Đựng đá xanh làm khí giới chống lại cảnh sát. Bài thơ Áo trắng của thi sĩ.
Giao thiệp. Công nhân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét