Vn Theo phân tích của cách đánh này chúng ta có nhiều lợi thế là: Khí thế quân nhân rất cao, đánh xong về đồng bằng, bớt gian khổ; giải quyết được khó khăn về tiếp tế vì đường chuyển vận từ hậu phương ra tiền phương rất dài, độc đạo nên khó khăn
Hơn 25 năm làm trợ lý cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Đại tá Hoàng Minh Phương - Trợ lý của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (từ năm 1950 đến sau năm 1975) có nhiều ấn tượng đẹp về một vị tướng tài đức vẹn tuyền, một người liêm khiết, thanh sạch và có cuộc sống đời thường giản dị.
Qua 8 lần trao đổi ý kiến, chúng ta đi đến phương án là phóng thích miền Nam trong 2 năm (1975 và 1976), bắt đầu bằng cuộc tiến công vào Tây Nguyên. Khi chúng ta khai triển kế hoạch, Đại tướng đã tham khảo quan điểm của những cán bộ có kinh nghiệm và tán thành, muốn đánh Tây Nguyên phải đánh vào điểm huyệt là Buôn Ma Thuột.
Ta tiêu diệt địch trên đường 17 và đường 19, tạo nên sự đổi thay lớn trong cục diện chiến tranh. Sau khi triển khai phương án thì kéo pháo, thực tại kéo pháo lên đồi rất khó. PV: Ông là người sát cánh bên Đại tướng trong công việc, gần gũi với Đại tướng trong cuộc sống.
Một bức điện của ta do Cục Cung cấp Tiền phương bị lộ nên địch biết ngày 25/1 chúng ta sẽ nổ súng. Đến ngày 19/1, một ngày trước khi mở chiến dịch theo phương án 3 đêm 2 ngày, phần đông pháo chưa vào trận địa. Tối 25/1, Đại tướng cân nhắc rất kỹ.
Đại tướng là người tài đức toàn vẹn, người không chỉ cả quyết mà rất quý trọng ý kiến tập thể, tinh thần chờ để tạo nên sự tán đồng.
PV: C húng ta đã thắng lợi thực dân Pháp nhờ chiến lược đúng đắn. VOV TP HCM có bài phỏng vấn Đại tá Hoàng Minh Phương. Đó là 11h ngày 26/1 và nhờ quyết định minh mẫn đó chúng ta mới có chiến thắng "lẫy lừng năm châu/chấn động trái đất". Chung cuộc, mọi người tán đồng là nếu đánh theo phương án 3 đêm 2 ngày sẽ nhiều khó khăn mà chưa có cách khắc phục được.
Thứ hai, quân nhân Việt Nam lâu nay quen tác chiến bộ binh, lần trước hết có 24 khẩu pháo 105 ly và 3 tiểu đoàn pháo cao xạ 37 ly xuất trận, bộ đội tin tưởng và thêm quyết tâm nhưng bộ - pháo giao kèo quy mô lớn là lần trước tiên, lại chưa qua diễn tập, không tránh khỏi khó khăn trong thực tế.
Lệnh cổ vũ của Đại tướng đã động viên các cánh quân tiến về Sài Gòn và kết quả cả 5 cánh quân đã hợp vây quân địch, tiến vào Sài Gòn vào sáng 30/4/1975 lịch sử.
Lúc đó, Đại tướng thấy rằng, chúng ta có khả năng giải phóng miền Nam trong năm 1975, vì thế phải tranh thủ thời cơ để mở ngay chiến dịch giải phóng Huế, Đà Nẵng vào hạ tuần tháng 3/1975.
Đại tướng nói, tôi đào 3 lỗ cạnh lán để gieo hạt. Thêm vào đó, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của địch khôn cùng kiên cố, không dễ công phá nên đánh theo lối cũ là thất bại. PV: Ông có thể kể lại một số kỷ niệm sâu sắc của ông với Đại tướng? Đại tá Hoàng Minh Phương: Kỷ niệm đáng nhớ nhất là khi khai triển đợt 2 của Chiến dịch Điện Biên Phủ, chúng ta gặp khó khăn vì chưa xoá sổ được đồi C1, A1, quân nhân thương vong nhiều, trời mưa, chiến hào lầy lội, có ngày cả chiến dịch chỉ nhận được 1 tấn gạo.
Đại tướng phải quyết định hoãn ngày nổ súng đến ngày 25/1. Sau một đêm thức trắng, nhức đầu phải buộc ngải cứu, Đại tướng thuyết phục đoàn trưởng cố vấn với 3 lý do là: bộ đội Việt Nam từ trước tới nay mới chỉ có khả năng diệt một tiểu đoàn tại một cứ điểm trong 1 đêm rồi rút ra trước trời sáng, không có khả năng trong 3 đêm 2 ngày tiêu diệt 49 tiểu đoàn ở 49 cứ điểm trong 3 phân khu có liên hệ kiên cố về hỏa lực.
Vậy trong cuộc sống hàng ngày, Đại tướng là người như thế nào, thưa ông? Đại tá Hoàng Minh Phương: Đại tướng khôn xiết thanh liêm, giản dị, thanh đạm, không bao giờ lợi dụng chức quyền để đòi hưởng thụ cho cá nhân chủ nghĩa và gia đình.
Ngày 12/1/1954, Đại tướng đến Tuần Giáo và họp Đảng ủy. PV: Trong thắng lợi lịch sử Điện Biên Phủ, có một yếu tố quyết định là cách đánh. Tôi hỏi Giám đốc Bảo tàng Điện Biên Phủ, 3 cây bưởi này có còn không.
Đại tướng chấp nhận phương án dùng cánh quân phía Đông là lực lượng đánh úp cốt, hành binh thần tốc. Sau đó thành lập ngay cánh quân phía Đông tiến theo ven biển miền Trung về Sài Gòn, song song với cánh quân theo đường Trường Sơn.
Gia đình Đại tướng là gia đình trí thức, ấm cúng. Đại tướng ngày đêm không ngủ, trằn trọc. Đến ngày 23/1, Đặc phái viên của Đại tướng cử đi theo dõi việc kéo pháo vào trận địa bẩm: phần lớn pháo đã vào trận địa, nhưng trận địa pháo kéo bằng sức người đang bày ra giữa nơi trống vắng, nếu địch dùng không quân oanh tạc hoặc pháo bắn phá thì không có xe kéo, không thể nào cứu được, đề nghị chỉ huy cân nhắc.
Thứ ba, chủ trương đánh 3 đêm thì có 2 ngày đánh địa hình trống trải, trên những ngọn đồi trọc bên sông Nậm Rốm, trong khi địch có ưu thế về không quân nên khó tránh khỏi thương vong. Riêng với chiến dịch lịch sử Hồ Chí Minh, vai trò của Đại tướng như thế nào, thưa ông? Đại tá Hoàng Minh Phương: Đại tướng thành lập Tổ trọng tâm nghiên cứu phóng thích miền Nam.
Chúng ta đã giải phóng Huế vào các ngày 23-25/3 và Đà Nẵng ngày 29/3. Phần đông Đảng ủy chủ trương “đánh nhanh, thắng nhanh”. Đại tướng gọi tôi cùng ăn và khen bưởi ngọt. /. Sau đó, Đại tướng nhấn mạnh: “Thần tốc hơn nữa, táo tợn hơn nữa, giải phóng hoàn toàn miền Nam, quyết chiến và toàn thắng”.
Sau đó, Đại tướng thuyết phục Đảng ủy. Có đêm, tôi thấy Đại tướng nghe tiếng sấm, bước ra khỏi lán, nhìn trời thấy mây đen ùn đầu núi lại lo không biết gạo, đạn có đến được chiến dịch. Với cuộc chiến chống đế quốc Mỹ, Đại tướng là người đã đưa việc mở đường Hồ Chí Minh trên bộ và trên biển. Ngày 7/4/1975, Đại tướng ra bức điện “thần tốc, thần tốc, táo bạo, táo bạo tiến về miền Nam".
Nên chi, Đại tướng kết luận: thực hành lời dạy của Hồ chủ toạ là trận này rất quan trọng, chắc thắng mới đánh, thành thử quyết định lui quân, kéo pháo ra, chuẩn bị lại theo phương châm “đánh chắc, tiến chắc”.
Vị giám đốc này giải đáp tôi rằng, 3 cây bưởi vẫn sống khỏe và đó cũng là một di tích lịch sử. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã chuyển từ cách “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”. Nhân cơ hộ đó, Đại tướng ra lệnh hoãn cuộc tiến công thêm 1 ngày, dự tính đánh chiều 26/1. Ông đánh ví thế nào về tâm và tầm của Đại tướng trong sự kiện này? Đại tá Hoàng Minh Phương: Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, điều quan trọng nhất là quyết định của Đại tướng về phương châm chiến dịch.
Bởi thế chiến dịch Tây Nguyên, chúng ta đánh Buôn Ma Thuột vào ngày 10/3/1975, khiến địch phải bỏ Tây Nguyên rút chạy. Một kỷ niệm khác là cuối tháng 4, đồng báo Tuyên Quang gửi tặng Đại tướng bưởi Đoan Hùng.
40 năm sau, năm 1994, tôi trở lại thăm, 3 cây bưởi cao bên cạnh lán của Đại tướng. Đoàn trưởng cố vấn thấy khó khăn thật và thấy người chỉ huy của Việt Nam cân nhắc như vậy thì nhất trí và nói sẽ đả thông cho đoàn cố vấn, còn đồng chí đả thông cho cán bộ Việt Nam vì giờ ai cũng muốn “đánh nhanh thắng nhanh” cả.
Đại tá Hoàng Minh Phương (thứ hai từ phải qua) - ảnh Vietnamnet.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét